Iran có thể đánh trúng hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ dễ dàng hay không?
Trong nhiều cuộc tranh luận về quân sự hiện đại, một số nhà phê bình thường cho rằng hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ chỉ là “mục tiêu khổng lồ giữa đại dương”. Theo lập luận này, một chiến hạm lớn như vậy chắc chắn rất dễ bị phát hiện, dễ bị tấn công, và nếu bị đánh chìm sẽ gây thiệt hại khổng lồ. Tuy nhiên, thực tế chiến trường hiện đại phức tạp hơn rất nhiều so với nhận định đơn giản đó.
.
.
Trong thời đại hỏa tiễn siêu thanh và hệ thống vệ tinh giám sát toàn cầu, một số nhà phân tích cho rằng hàng không mẫu hạm đã trở nên lỗi thời. Nhưng theo các chuyên gia quân sự Hoa Kỳ, nhận định này bỏ qua một yếu tố căn bản: hàng không mẫu hạm không bao giờ hoạt động đơn lẻ. Chúng luôn nằm trong một hệ thống phòng thủ nhiều tầng mà Hải quân Hoa Kỳ gọi là hệ thống phòng thủ chiều sâu.
Một hàng không mẫu hạm trên thực tế không phải chỉ là một con tàu. Nó là trung tâm của cả một pháo đài di động trên biển. Lớp phòng thủ đầu tiên chính là nhóm tác chiến hàng không mẫu hạm. Các khu trục hạm và tuần dương hạm bao quanh chiến hạm chủ lực, mỗi tàu đều được trang bị hệ thống chiến đấu Aegis với mạng radar và hỏa tiễn phòng thủ có khả năng theo dõi hàng trăm mục tiêu cùng lúc.
Nhờ hệ thống này, các hỏa tiễn tấn công có thể bị đánh chặn từ khoảng cách rất xa, thậm chí hàng trăm dặm trước khi chúng có cơ hội tiến gần đến hàng không mẫu hạm. Điều này khiến đối phương phải vượt qua một lớp phòng thủ rất dày ngay từ ngoài xa.
Lớp phòng thủ thứ hai nằm trên không trung. Các phi cơ cảnh báo sớm như E-2D Hawkeye bay tuần tra trên cao, hoạt động như những trạm radar bay có khả năng phát hiện hỏa tiễn bay thấp hoặc máy bay đối phương từ khoảng cách rất xa. Khi có dấu hiệu đe dọa, các chiến đấu cơ như F/A-18 hoặc F-35 có thể xuất kích để chặn mục tiêu từ rất sớm.
Nhờ vậy, trận chiến thường diễn ra cách xa hàng không mẫu hạm hàng trăm dặm. Đối phương hiếm khi có cơ hội đưa vũ khí tiến gần mục tiêu chính.
Nếu một hỏa tiễn vẫn vượt qua được hai lớp phòng thủ đầu tiên, chiến tranh điện tử sẽ trở thành lá chắn tiếp theo. Các hệ thống điện tử của Hải quân Hoa Kỳ có thể gây nhiễu hoặc đánh lừa hệ thống dẫn đường của hỏa tiễn, khiến nó mất phương hướng hoặc khóa nhầm mục tiêu.
Ngoài ra, các thiết bị như mây kim loại và pháo sáng được phóng ra để tạo ra các mục tiêu giả, biến những giây cuối cùng của hỏa tiễn thành một trò chơi đoán sai mục tiêu. Trong nhiều trường hợp, hỏa tiễn thậm chí không bao giờ tìm được chiến hạm thật.
Nếu mọi lớp phòng thủ trên đều thất bại, lớp phòng thủ cuối cùng sẽ hoạt động. Các hệ thống đánh chặn tầm gần như Sea Sparrow và Rolling Airframe Missile có thể bắn hạ mục tiêu trong những khoảnh khắc cuối cùng.
Và nếu tất cả các biện pháp đó vẫn chưa đủ, hệ thống pháo phòng thủ Phalanx sẽ là tuyến bảo vệ cuối cùng. Đây là một khẩu pháo Gatling bắn cực nhanh, thường được gọi là “bức tường đạn”, có thể xé nát một hỏa tiễn chỉ vài giây trước khi nó chạm vào chiến hạm.
Dĩ nhiên, điều này không có nghĩa rằng hàng không mẫu hạm là bất khả xâm phạm. Không có hệ thống quân sự nào hoàn toàn miễn nhiễm trước mọi nguy cơ. Các loại vũ khí chống hạm hiện đại đang ngày càng phát triển mạnh.
Tuy nhiên, quan niệm cho rằng hàng không mẫu hạm là những mục tiêu dễ bị tiêu diệt đã bỏ qua cách mà Hải quân Hoa Kỳ thực sự vận hành. Một hàng không mẫu hạm không chỉ là một con tàu. Nó là một hệ thống phòng thủ nhiều tầng, một căn cứ không quân di động, và là trung tâm của cả một hạm đội được thiết kế để khiến việc tấn công nó trở thành một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất trong chiến tranh hiện đại.
Nguồn: Phân tích quân sự tổng hợp

Comments
Post a Comment